PHÍA SAU HÒA BÌNH
Cho Em một nụ cười
để Em không còn cô đơn,
cho Em một tấm lòng
để Em không còn lẻ loi.
Mẹ ơi sinh Em ra
chiến tranh qua rồi.
Mẹ ơi sinh Em ra,
hòa bình đến với mọi người
mà sao hình hài Em không vẹn toàn.
Mà sao nụ cười Em tàn héo trên môi.
Bởi chất độc màu Da Cam
không cho Em nụ cười,
bởi chất độc màu da cam
không cho Em được làm người.
Ngày ngày lê thân mình trong căn phòng nhỏ,
tìm niềm vui cuộc đời
qua lời ru à ơi!
À ơi ! ba mươi năm rồi
Mẹ giấu nụ cười
ba mươi năm rồi
trên đôi vai gầy...vết mòn thời gian!
Cha đi biền biệt
ngày Em chào đời.
Mẹ ơi! thầm lặng
Giữa đời bão giông!
